Tác động của ‘Mùa Xuân Miến Điện’

Tác động của ‘Mùa Xuân Miến Điện’

Đoàn Xuân Lộc

Gửi cho BBC từ Global Policy Institute, London

 

Cập nhật: 10:53 GMT – thứ hai, 23 tháng 1, 2012

Những chuyển biến gần đây tại Miến Điện cho thấy một mùa xuân dân chủ đang thực sự bắt đầu tại đất nước này. Nếu tại các nước Bắc Phi – Ả Rập phong trào dân chủ được người dân khởi xướng thì tại Miến Điện tiến trình dân chủ lại được chính quyền chủ động tiến hành.

̣Mẹ đón con ra tù: Miến Điện bước vào một thời kỳ mới

Kể từ khi cho tổ chức bầu cử, thiết lập một chính phủ dân sự thay thế chính quyền quân phiệt cách đây hơn một năm, giới lãnh đạo Miến Điện đã có nhiều thay đổi quan trọng.

 

Trong số đó có việc cởi trói báo chí, sửa đổi luật bầu cử cho phép đối lập tranh cử, thả hàng trăm tù nhân chính trị, đối thoại với bà Aung San Suu Kyi – lãnh đạo đảng Liên đoàn Dân tộc vì Dân chủ và là người giới quân nhân coi như kẻ thù và nhiều lần tìm cách loại ra khỏi chính trường.

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho tờ Washington Post hôm 17/03, Tổng thống Thein Sein nhấn mạnh rằng nước này sẽ tiếp tục con đường cải cách. Tuyên bố đó vừa để trấn an những ai còn nghi ngờ thiện chí của chính quyền Miến Điện (vì trước đây lãnh đạo nước này đã nhiều lần thất hứa), cũng vừa nhằm khẳng định tiến trình dân chủ của họ là đúng.

Trong cuộc phỏng vấn, Tổng thống Thein Sein cũng đề cập đến khả năng mời bà Suu Kyi tham gia chính phủ sau cuộc bầu cử bổ sung vào Quốc hội ngày 01/04 tới đây.

Trả lời báo chí hôm 17/01, sau khi gặp bà Suu Kyi và quan chức chính phủ, ông Mitch McConnell – lãnh đạo đảng Cộng hòa tại Thượng viện Mỹ và cũng là người luôn chủ trương trừng phạt chính quyền Miến Điện trước đây – đã nhấn mạnh rằng các cải cách tại Miến Điện là có thực.

Điều gì đã khiến chính quyền Miến Điện chủ động thay đổi và đồng ý chia sẻ quyền lực? Khi tiến hành thay đổi như vậy họ được những gì? Và nếu thành công, tiến trình dân chủ tại Miến Điện có tác động, ý nghĩa gì đối vơi khu vực? Đó là những câu hỏi mà giới quan sát, nghiên cứu thường đặt ra khi theo dõi những diễn biến gần đây tại đất nước này.

Tại sao thay đổi?

Tại một lần tiếp xúc với giới báo chí hôm 15/01 – trong đó có Arnaud Vaulerin, thuộc nhật báo Pháp Libération, và nội dung của cuộc phỏng vấn được đăng trên báo này – khi được hỏi tại sao chính quyền Miến Điện cho tiến hành những cởi mở lúc này, bà Suu Kyi nêu ra hai yếu tố chính.

“Người dân Miến Điện đã ra khỏi bóng tối và thấy được con đường dân chủ phía trước.”

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama

Thứ nhất, bà cho rằng những cải cách này xảy ra vì Tổng thống Thein Sein và những người có đầu óc cải cách khác trong chính phủ ý thức rằng đã đến lúc cần có những thay đổi tại Miến Điện. Việc ông Thein Sein lên nắm quyền là cơ hội cho những người có đầu óc cởi mở tiến hành những cải cách mà họ ý thức được từ lâu.

Thứ hai, theo bà việc người dân Miến Điện rơi vào cảnh cơ cực, tuyệt vọng, phải vất vả kiếm sống và mong được sống như những con người thực sự cũng là một yếu tố quan trọng khác dẫn đến những thay đổi này.

Ngoài ra, những biến động trên thế giới và các thay đổi tại khu vực trong thời gian qua chắc chắn cũng có những tác động không nhỏ buộc chính quyền Miến Điện phải thay đổi.

Chẳng hạn, chứng kiến những kết cục thê thảm của các nhà độc tài Bắc Phi – Ả Rập – người thì bị truất phế, kẻ thì phải bỏ nước chạy trốn, người khác phải chết nhục nhã – chắc giới tướng lãnh Miến Điện cũng không muốn rơi vào tình trạng bi thảm tương tự. Hơn nữa, qua những biến động đó, chắc họ cũng nhận ra rằng, càng ham quyền cố vị, càng muốn độc tài nắm giữ quyền lực, họ càng dễ dàng mất nó.

Nhìn sang Bắc Hàn, rồi so sánh nước này với các nước khác trong khu vực, chắc họ cũng nhận ra rằng tiếp tục độc tài toàn trị kiểu đó chỉ làm mình cô lập, lập dị và người dân nghèo đói, cơ cực.

Nhiều năm phụ thuộc vào một mình Trung Quốc và cắt đứt với thế giới phương Tây dân chủ, tiến bộ, cuối cùng họ cũng biết tiếp tục con đường đó chỉ đưa đất nước tới ngõ cụt, không lối thoát.

Hơn ai hết, sau nhiều thập niên cô lập, bị khinh rẻ, coi thường, bị trừng phạt vì các vi phạm nhân quyền, chắc giới tướng lãnh Miến Điện hiểu rõ cái giá của độc tài, toàn trị. Và vì vậy, họ buộc phải thay đổi nhằm để giúp họ chính danh tồn tại và người dân cũng được tự do, ấm no.

Được nhiều hơn mất

Bà Aung San Suu Kyi có cơ hội tham chính sau nhiều năm đấu tranh

Đúng vậy, khi chấp nhận thay đổi, khi cho người dân tự do, khi đồng ý chia sẻ quyền lực, giới lãnh đạo Miến Điện không chỉ không mất quyền mà còn củng cố thêm quyền lực và uy tín, vị thế của họ được nâng cao.

Dù trở thành viên của Asean từ 15 năm nay, Miến Điện chưa được một lần trao chức chủ tịch luân phiên của hiệp hội này. Và có lúc, họ bị các đối tác của Asean, như Liên minh châu Âu (EU), và thậm chí một số nước thành viên Asean chỉ trích, coi thường.

Nhưng khi đồng ý cởi mở, Miến Điện đã được trao giữ chức chủ tịch Asean vào năm 2014.

Trong nhiều năm, giới lãnh đạo, quan chức ngoại giao các nước phương Tây từ chối gặp mặt lãnh đạo, quan chức Miến Điện hay thậm chí đòi tẩy chay các hội nghị nếu có sự hiện diện lãnh đạo, quan chức ngang hàng từ Miến Điện.

Những thay đổi gần đây đã mở đường cho Ngoại trưởng các nước Mỹ, Anh, Pháp tới thăm Miến Điện. Đây là lần đầu tiên sau hơn 50 năm, các quốc này có những chuyến thăm cấp cao như vậy tới Miến Điện.

Không chỉ thế, Mỹ, EU, Úc cũng đồng ý nới lỏng, chấm dứt các biện pháp trừng phạt với chính quyền nước này, cũng như tiến tới bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Miến Điện.

Ngoài ra, với việc bỏ các biện pháp trừng phạt và thiệt lập quan hệ ngoại giao, giới đầu tư, các công ty lớn của Mỹ, châu Âu và nhiều nước khác sẽ vào làm ăn tại Miến Điện. Và như vậy, nền kinh thế của nước này sẽ được cải thiện, phát triển.

Nhưng phần thưởng có ý nghĩa nhất mà giới cầm quyền Miến Điện mong đợi và thực sự đã có được từ những cởi mở gần đây là được chính người dân ủng hộ, tôn trọng và đặc biệt cộng đồng quốc tế thừa nhận, khen ngợi. Có thể nói, họ được nhiều hơn mất từ những thay đổi này.

Nếu vì độc tài toàn trị, nếu cứ đàn áp, vi phạm nhân quyền, họ bị cộng động quốc tế ghét bỏ, người dân coi thường, thì những cố gắng dân chủ hóa của họ gần đây được thế giới ủng hộ, người dân cảm phục.

Tổng thống Thein Sein đón bà Hillary Clinton đến thăm Miến Điện

Chẳng hạn, sau khi tới thăm Miến Điện, thượng nghị sỹ Mitch McConnell – từng là một trong những người chỉ trích chính quyền Miến Điện gắt gao nhất – đã ca ngợi Tổng thống Thein Sein và coi ông là một nhà cải cách thực sự.

Tác động khu vực

Nếu Mùa Xuân Miến Điện thực sự đâm hoa, kết trái, chắc chắn nó không chỉ giúp đất nước này tươi đẹp, yên bình, ấm no, tự do hơn mà ít hay nhiều nó cũng lan tỏa và có tác động không nhỏ tới khu vực.

Theo một bài viết của Ernest Z. Bower, Giám đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS), tại Washington D.C, được đăng trên CSIS hôm 19/01, những thay đổi tại Miến Điện cũng có ý nghĩa với Asean.

Vì theo chuyên gia này, kể từ khi gia nhập Asean vào năm 1997, Miến Điện làm cản đường bước tiến của Hiệp hội. Những cải cách gần đây của Miến Điện sẽ giúp Asean xây dựng một tổ chức kinh tế, an ninh vững mạnh.

Và qua đó khuyến khích Trung Quốc cùng thỏa thuận thiết lập các nguyên tắc ứng xử chung về thương mại cũng như an ninh và hợp tác trong những vấn đề lớn như Biển Đông.

Ngoài ra, theo Ernest Z. Bower, những cải cách ở Miến Điện cũng là một chỉ dấu về tiến trình dân chủ hóa ở Đông Nam Á. Nếu tiến trình này được tiếp tục, chắc chắn nó sẽ buộc chính phủ các nước trong khu vực gia tăng chống tham nhũng, đẩy mạnh các cải cách kinh tế, chính trị và tăng cường các cơ chế dân sự, và qua đó giúp thiết lập một cơ cấu quản lý công bằng và bền vững tại Đông Nam Á.

Và cũng theo ông, nếu trong thập niên này các nước Asean tiến tới dân chủ hóa, có cơ cấu tổ chức, quản lý minh bạch và hiệu quả, chắc chắn Asean sẽ có ảnh hưởng lên Trung Quốc nhiều hơn kinh tế Trung Quốc tác động lên Asean.

Đúng vậy, dù tiến trình dân chủ hóa tại Miến Điện được bắt đầu không giống như tại Tunisia, nhưng ít hay nhiều, nó cũng có sức lan tỏa, ảnh hưởng tới các nước khu vực khác như cuộc Cách mạng hoa Nhài của người dân Tunisia.

Nếu cuối cùng tiến trình dân chủ hóa tại Miến Điện thành công, dù muốn hay không một số nước khác chưa có tự do, dân chủ trong khối ASEAN buộc phải suy nghĩ và dần dần phải dân chủ hóa. Và khi các nước Asean dân chủ, chắc chắn họ sẽ được sự ủng hộ của Mỹ và nhiều nước dân chủ khác trong khu vực. Và như vậy, tiếng nói của họ cũng có trọng lượng hơn, có uy thế trong quan hệ với Bắc Kinh.

Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn Đoàn Xuân Lộc, hiện làm nghiên cứu tiến sĩ̉ về Đông Nam Á tại London.

Vui xuân, không quên gia đình của các người tù chính trị

Vui xuân, không quên gia đình của các người tù chính trị

Gia Minh, biên tập viên
2012-01-24

Theo phong tục của người Việt đi thăm thân nhân, bạn bè trong ba ngày tết, nhân ngày mồng hai tết Gia Minh liên lạc một vài gia đình có người thân đang bị giam cầm và một cựu tù nhân chính trị mới mãn hạn trước tết.

AFPNhộn nhịp chợ Tết.

Tết là dịp đoàn tụ gia đình của người Việt Nam. Thế nhưng do hoàn cảnh, nhiều người Việt phải ăn tết trong cảnh thiếu vắng người thân yêu của họ. Một trong những hoàn cảnh đó là những gia đình có người đang bị giam cầm, đặc biệt vì chính kiến của họ không giống quan điểm của nhà cầm quyền.

Những cái Tết buồn

Chính bởi thiếu vắng người thân nên trong lúc nhiều  người khác vui đón xuân, thì những gia đình của tù nhân chính trị đều có những nổi buồn giống nhau.

Bà Dương thị Tân, vợ của ông Nguyễn Văn Hải, tức blooger Điếu Cày, chia xẻ về chuyện ăn tết của gia đình và thông tin về tình hình ông Hải, người vẫn còn biệt vô âm tín cho đến lúc này:

Gia đình chúng tôi cũng như mọi người thôi, Tết đến xuân về cũng phải đón xuân, mặc dù đón xuân trong sự lo âu. Cho đến lúc này gia đình chúng tôi vẫn không có tin tức gì về ông Hải cả. Các con tôi cũng lo như tôi.
 
Hôm ngày 20 tức 27 tết, An ninh điều tra nói họ hết trách nhiệm, còn Viện Kiểm sát nói họ không làm việc khi chưa có giấy tờ gì. Chúng tôi chạy từ ngày 17 đến ngày 20 tháng giêng thì họ cứ đổ qua đổ lại như thế.

Chị Dương Thị Tân và chồng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chụp năm 2007. RFA file
Chị Dương Thị Tân và chồng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chụp năm 2007. RFA file

Cuối cùng người chỗ Viện Kiểm sát nói sau Tết sẽ giải quyết.

Hôm ngày 20 tức 27 tết, An ninh điều tra nói họ hết trách nhiệm, còn Viện Kiểm sát nói họ không làm việc khi chưa có giấy tờ gì. Chúng tôi chạy từ ngày 17 đến ngày 20 tháng giêng thì họ cứ đổ qua đổ lại như thế. Cuối cùng người chỗ Viện Kiểm sát nói sau Tết sẽ giải quyết.

Bà Dương thị Tân

 

Ngoài người thân là ông Nguyễn Văn Hải, bà Dương thị Tân cũng có người bạn quen là bà Tạ Phong Tần, từng ở tại nhà của bà Tân, nhưng bị công an bắt đi hồi năm ngoái đến nay cũng chưa được gặp mặt thân nhân. Bà Dương thị Tân cho biết thông tin về người bạn Tạ Phong Tần:

Hôm ngày 14, 15 gì đó tôi không nhớ rõ, tôi cùng một số các linh mục Nhà thờ ( Dòng Chúa Cứu Thế) có xuống Bạc Liêu thăm gia đình cô Tần. Người em cô Tần là Tạ minh Tú. Cô này có đi gửi đồ nuôi nhưng họ không cho gặp. Họ nói cho gửi thêm một lần trước tết nhưng cô này nói xa xôi quá không đi được.

Vợ của một tù nhân lương tâm khác là nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa,  bà Trần Thị Nga, cho biết về việc ăn tết và thông tin lý do ông này bị biệt giam thêm ba tháng trong trại tù Nam Hà:

Nhà báo Tạ Phong Tần
Nhà báo Tạ Phong Tần

Tết cổ truyền thì nhà nào cũng như nhà nào, tôi cũng chuẩn bị một cái tết chu đáo; nhưng vắng người thân thì không thể như nhà người khác được. Mẹ con ở nhà ăn những thức ăn ngày Tết lại chạnh lòng nhớ đến chồng, nhớ đến cha; nhất là biết đợt này bố cháu bị biệt giam thêm ba tháng nữa.

Lý do tôi được chị Trang vợ anh Trội cho biết là hôm xem TV về Quốc hội họp, anh Nghĩa có nói lại gì đó với họ; ngoài ra họ giữ cuốn sách học tiếng Anh của anh Nghĩa quá lâu anh đòi lại và nói nếu không trả anh sẽ tuyệt thực. Thế là họ biệt giam anh Nghĩa và chuyễn sang trại khác.

Tết cổ truyền thì nhà nào cũng như nhà nào, tôi cũng chuẩn bị một cái tết chu đáo; nhưng vắng người thân thì không thể như nhà người khác được. Mẹ con ở nhà ăn những thức ăn ngày Tết lại chạnh lòng nhớ đến chồng, nhớ đến cha; nhất là biết đợt này bố cháu bị biệt giam thêm ba tháng nữa.

bà Trần Thị Nga

 

Trong ngày mồng hai tết, chúng tôi cũng gọi điện thoại đến chúc tết một cựu tù nhân chính trị mới mãn hạn 5 năm tù về tội tuyên truyền chống nhà nước CHXH chủ nghĩa VN và tội phá rối an ninh theo hai điều 88 và 89 Bộ Luật hình sự Việt Nam, hồi ngày 12 tháng giêng vừa qua, ông Trần Quốc Hiền. Ông cho biết tình hình ăn tết của gia đình như sau:

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file

Thật sự đây là cái Tết đầu tiên sau khi ra khỏi tù nên gia đình có sự đầm ấm hơn trước đây khi vắng tôi. Nói chung như bao nhiêu gia đình khác ở Vn chúng tôi cũng lo một cái tết không đến nỗi nào. Tôi cũng biết có nhiều gia đình ở nơi khác cũng chật vật lắm, họ khó khăn khi tết đến. Đó là điều đáng buồn cho những gia đình không may mắn đó.

Chính quyền Việt Nam mỗi khi bị chất vấn về tình hình giam cầm những người bất đồng chính kiến đều một mực cho rằng tại Việt Nam không hề có tù nhân lương tâm- những người bị giam cầm vì chính kiến của họ. Tuy nhiên trong thực tế những người can đảm công khai những ý kiến của họ về tình hình đất nước như tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, bà Bùi thị Minh Hằng… đều bị nhà cầm quyền tìm mọi cách để giam tù họ, không cho phép họ tiếp tục bày tỏ chính kiến một cách công khai đến với nhiều người khác.

Cho đến nay vẫn chưa có thống kê chính thức về số tù nhân chính trị tại Việt Nam. Có người cho là hằng trăm người đang bị giam giữ và chịu đối xử khắc nghiệt trong nhà tù vì lý do chính trị và niềm tin tôn giáo.

 

Theo dòng thời sự:

 

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Quốc tế kêu gọi Việt Nam nới lỏng tự do

Quốc tế kêu gọi Việt Nam nới lỏng tự do

Quỳnh Chi, phóng viên RFA Bangkok
 

Các tổ chức quốc tế như Hiệp hội các Nhà xuất bản Quốc tế IPA, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch và Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ kêu gọi Việt Nam thay đổi.

AFP

Miến Điện trả tư do cho 650 tù nhân chính trị, hình trên các thân nhân chờ đón trước trại tù Insein ở Rangoon hồi đầu tháng giêng 2012.

Quyền tự do xuất bản

Hiệp hội các Nhà xuất bản Quốc tế IPA, một tổ chức phi chính phủ có trụ sở chính tại Geneva, Thụy Sĩ vừa cho ra bản báo cáo đầu tiên của tổ chức này về tự do xuất bản ở Việt Nam.

Bản báo cáo dài 16 trang, có tên “Freedom to Publish in Vietnam: Between Kafka and the Thang Bom Logic” (tạm dịch “Tự do xuất bản ở Việt Nam: Logic giữa Kafka và Thằng Bờm”). Cũng cần nói thêm Franz Kafka là một trong những cây bút có sức ảnh hưởng nhất trong thế kỷ 20 và hình ảnh Thằng Bờm là một nhân vật tượng trưng cho sự kém cõi về học thức tại Việt Nam.  

Bản báo cáo này dựa trên những thực tế mà tổ chức này ghi nhận được tại Việt Nam từ hồi cuối năm ngoái mà đưa ra những khuyến nghị để chính phủ Hà Nội hướng đến một nền xuất bản tự do hơn.

Chúng tôi mạnh mẽ khuyến khích chính quyền Việt Nam bãi bỏ quá trình kiểm duyệt nhiêu khê, không rõ ràng, không hợp lý, quan liêu mà tất cả các tác phẩm phải trải qua trước và sau xuất bản.

  Ô. Bjorn Smith-Simonsen, IPA
IPA, HRW và CPJ.
IPA, HRW và CPJ.

Thông cáo báo chí IPA ra ngày thứ Ba cho biết báo cáo này sẽ được tung ra cùng ngày trên khắp thế giới, đặc biệt là tại Geneva, nơi mà nhiều tổ chức LHQ đặt trụ sở.

IPA cũng nói rằng việc cộng đồng quốc tế và những tổ chức ủng hộ tự do ngôn luận, cụ thể là Hội đồng Nhân quyền LHQ hay ASEAN, gia tăng kiểm soát tự do xuất bản và tự do ngôn luận là rất quan trọng. Trong thông cáo của mình, IPA cũng “thúc giục giới chức Việt Nam hướng đến những cải cách”.   

Thông cáo báo chí cũng trích lời ông Bjorn Smith-Simonsen, Chủ tịch Ủy ban Tự do Xuất bản của IPA, nói rằng sau sự kiện nhà thơ Bùi Chát bị bắt trên đường nhận giải Quyền Tự do Xuất bản vào năm ngoái, IPA quyết định tìm hiểu điều kiện xuất bản tại Việt Nam.

Ông Bjorn Smith-Simonsen còn nhấn mạnh “Chúng tôi mạnh mẽ khuyến khích chính quyền Việt Nam bãi bỏ quá trình kiểm duyệt nhiêu khê, không rõ ràng, không hợp lý, quan liêu mà tất cả các tác phẩm phải trải qua trước và sau xuất bản”.

Ông này nói thêm: “Chúng tôi cũng kêu gọi chính quyền Việt Nam chấp nhận xuất bản tư nhân”.

Tự do để phát triển

Cùng ngày, tại Bangkok, Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ cũng cho ra một thông cáo báo chí kêu gọi Việt Nam trả tự do cho các blogger và nhà báo khác đang bị giam cầm.

Phát biểu với đài RFA, ông Shawn Crispin, đại diện cao cấp khu vực Đông Nam Á của tổ chức CPJ cho biết “Việt Nam đã thả ông Phạm Minh Hoàng, người được biết đến với hơn 30 bài viết trên mạng, thì cũng nên thả những cây bút khác và cho phép tự do viết lách”.

Ông Shawn Crispin còn cho biết thêm, việc tự do viết lách có một ý nghĩa quan trọng đối với sự phát triển của đất nước. Ông nói:

Tại Việt Nam, truyền thông bị nhà nước kiểm duyệt rất gắt gao. Những nhà báo ở đây rất khó để kiểm tra những hoạt động của nhà nước. Tôi lấy ví dụ như việc nhà báo Hoàng Khương chẳng hạn. Ông này đang bị giam sau khi viết bài phanh phui sự tham nhũng của một số cán bộ công an.

Ô. Shawn Crispin, CPJ
Nhà dân chủ đối lập nổi tiếng Kyaw Min Yu cũng được chính phủ Miến trả tự do. AFP
Nhà dân chủ đối lập nổi tiếng Kyaw Min Yu cũng được chính phủ Miến trả tự do. AFP

“Tại Việt Nam, truyền thông bị nhà nước kiểm duyệt rất gắt gao. Những nhà báo ở đây rất khó để kiểm tra những hoạt động của nhà nước. Tôi lấy ví dụ như việc nhà báo Hoàng Khương chẳng hạn. Ông này đang bị giam sau khi viết bài phanh phui sự tham nhũng của một số cán bộ công an. Cho nên, nếu nhà báo hay blogger được tự do viết thì người dân sẽ kiểm tra được những việc làm của chính phủ”.

Theo ghi nhận của CPJ, Việt Nam hiện đang giam giữ 9 cây bút, là những blogger hoặc những nhà báo chuyên nghiệp. Và blogger Điếu Cày là trường hợp được tổ chức CPJ quan tâm nhiều nhất. Ông nói:

“Chúng tôi có lẽ quan ngại nhất về trường hợp của blogger Nguyễn Văn Hải, ông này bị bắt từ năm 2008 vì tội trốn thuế. Sau khi mãn hạn tù ông lại bị giam tiếp mà không cho gặp mặt gia đình”.

Trong khi đó, cũng trong ngày thứ Ba, ông Phil Robertson, phó Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á của tổ chức Theo dõi Nhân quyền HRW phát biểu trên hãng tin DPA, Đức, rằng Việt Nam nên noi gương Myanmar. Ngay sau khi bản tin được truyền đi, ông Phil Robertson đã cho RFA biết lý do của việc kêu gọi này. Ông nói:

“Tuần trước, Myanmar thả 302 tù nhân chính trị bao gồm cả những nhân vật đối lập quan trọng. Chúng tôi cho rằng tại sao Việt Nam không làm giống như thế trong khi Việt Nam cũng có nhiều tù nhân chính trị? Họ là những người bị bắt vì lý do chính trị”.

Chúng tôi có lẽ quan ngại nhất về trường hợp của blogger Nguyễn Văn Hải, ông này bị bắt từ năm 2008 vì tội trốn thuế. Sau khi mãn hạn tù ông lại bị giam tiếp mà không cho gặp mặt gia đình

Hãy noi gương Miến Điện!

Ông Phil Robertson còn nói thêm, trước khi cuộc bầu cử ở Myanmar diễn ra vào năm 2010, với cương vị là nước Chủ tịch luân phiên ASEAN, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng cũng đã kêu gọi Myanmar tổ chức một cuộc bầu cử tự do. Tuy nhiên, theo ông Phil Robertson, lý do chính để HRW kêu gọi Việt Nam noi gương Myanmar không phải vì những phát biểu của Thủ tướng mà là vì Việt Nam cần tiến đến một “tiêu chuẩn nhân

Chủ tịch luân phiên ASEAN, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Với cương vị là nước Chủ tịch luân phiên ASEAN, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã kêu gọi Myanmar cần tổ chức bầu cử công bằng, có sự tham gia của nhiều đảng phái. Nguồn chinhphu.vn

quyền quốc tế”. Ông nói:

“Việt Nam nên làm theo Myanmar vì tuân theo các tiêu chuẩn quốc tế là việc làm đúng. Việt Nam đã ký kết và phê chuẩn Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị 1966 (nêu ra các quyền dân sự và chính trị của từng cá nhân);

và Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền 1948 (liệt kê các quyền cơ bản mà mọi cá nhân được hưởng) thì phải tôn trọng những thỏa thuận đó. Đâu là sự tôn trọng dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam? Tại sao giới lãnh đạo lại nói về dân chủ ở Myanmar nhưng không nói như thế ở Việt Nam?”

Việt Nam đã ký kết và phê chuẩn Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị 1966 ; và Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền 1948 thì phải tôn trọng những thỏa thuận đó.

Ô. Phil Robertson, HRW

Trong phiên họp báo sau khi kết thúc kỳ họp thượng đỉnh thứ 16 Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á, ASEAN, tại Hà Nội vào tháng 4 năm 2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã kêu gọi Myanmar cần tổ chức bầu cử công bằng, có sự tham gia của nhiều đảng phái.

Và cũng cần nói thêm, cách đây một tuần, báo Quân đội Nhân dân, cơ quan ngôn luận của Đảng CSVN, cũng có bài viết ca ngợi sự dân chủ hóa ở Myanmar.

Xin được nhắc lại, Hiệp hội các Nhà xuất bản Quốc tế IPA, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch và Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ đều là những tổ chức quốc tế, làm việc với nhiều quốc gia nhằm đảm bảo những vấn đề liên quan đến các quyền cơ bản của con người.

Hiệp hội các Nhà xuất bản Quốc tế IPA ra đời năm 1896 với nhiệm vụ chính là ủng hộ và bảo vệ việc xuất bản, cũng như quảng bá về việc xuất bản như một cách thúc đẩy văn hóa và chính trị trên thế giới.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch đã ra đời được hơn 30 năm, với nhiệm vụ chính là bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới.

Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ thành lập năm 1981, với phương châm chính là ủng hộ tự do báo chí.

Theo dòng thời sự:

Nhận định một năm qua về làn gió “Cách Mạng Hoa Lài” tại Việt Nam và toàn thế giới.

Continue reading

Hoàng Sa – Trường Sa : Luận Cứ & Sự Kiện

Hoàng Sa – Trường Sa : Luận Cứ & Sự Kiện

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2012-01-07

Chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông, mà Trung Quốc gọi là biển Nam Trung Hoa, một vấn đề thời sự được người Việt trong và ngoài nước chú ý suốt thời gian qua

Tự chọn đề tài biển Đông và hải đảo Việt Nam làm hướng nghiên cứu của riêng mình, ông Đinh Kim Phúc, tác giả cuốn sách nghiên cứu Hoàng Sa- Trường Sa : Luận Cứ & Sự Kiện vừa được xuất bản, trình bày những điểm chính trong tác phẩm nhằm minh chứng Việt Nam đã có chủ quyền lâu đời trên hai quần đảo này.

Công trình nghiên cứu mới

 

hoang-sa-truong-sa-luan-cu-200.jpg

Bìa sách “Hoàng Sa- Trường Sa : Luận Cứ & Sự Kiện”.

Trả lời câu hỏi đầu tiên là căn nguyên và hoàn cảnh nào dẫn đưa ông đến việc chuyên tâm nghiên cứu về biển Đông, ông Đinh Kim Phúc trình bày:

 Ông Đinh Kim Phúc: Đầu năm 1974, khi Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, tôi đã cùng hàng ngàn học sinh ở Vĩnh Long xuống đường biểu tình phản đối hành động của Trung Quốc với khẩu hiệu của trường chúng tôi:

“Thủ Khoa Huân ta nhắn về phương Bắc
Đừng ngông cuồng mưu nhổ vảy rồng Nam”

Những hình ảnh ngày ấy cho đến hôm nay tôi không bao giờ quên được. Rồi lịch sử lại sang trang, chiến tranh ở biên giới Tây Nam xảy ra, tôi vào bộ đội khi mới mười tám tuổi. Từng đặt chân trên đất nước Campuchia, tôi hiểu như thế nào là tội ác diệt chủng của Pôn Pốt – Iêngxari mà đằng sau chúng là tập đoàn phản động Bắc Kinh.

Năm 1980, tôi chuyển ngành về học tại Khoa Sử Địa trường Đại Học Cần Thơ và năm 1984 tốt nghiệp được giữ lại Khoa làm cán bộ giảng dạy. Năm 1986 tôi thi đậu và theo học cao học tại Khoa Lịch Sử Đại Học Sư Phạm Hà Nội Một. Trong thời gian này tôi đã được học với nhiều giáo sư hàng đầu như giáo sư Trần Văn Trị, giáo sư Phan Ngọc Liên, giáo sư Phạm Gia Hải vân vân…

Đặc biệt may mắn tôi tiếp thu được ba chuyên đề của giáo sư Trần Bá Đệ: Từ Chiến Lược Toàn Cầu Của Mỹ Cho Đến Chiến Tranh Xâm Lược Việt Nam, Từ Chủ Nghĩa Bá Quyền Sô-Vanh Đại Hán Cho Đến Chiến Tranh Xâm Lược Việt Nam năm 1979, và Hoàng Sa-Trường Sa Là Của Việt Nam. Từ đây tôi đã chọn hướng nghiên cứu cho riêng mình: Biển Đông và hải đảo Việt Nam.

Nhiều tài liệu mới xác lập chủ quyền của VN

 

ban-do-vung-luoi-bo-250.jpg

Đường màu đỏ trên bản đồ là vùng biển hình “lưỡi bò” mà Trung Quốc tự vẽ để giành chủ quyền vùng biển Đông. (Đây là bản đồ nguyên gốc phổ biến trên nhiều website Trung Quốc:Tianyon/china).

Thanh Trúc: Thưa ông Đinh Kim Phúc, được biết ông có nhiều công trình nghiên cứu đã xuất bản, như vậy trong quyển sách: Hoàng Sa –Trường Sa: Luận Cứ & Và Sự Kiện, do nhà xuất bản Thời Đại ấn hành, có vấn đề và tư liệu gì mới so với các công trình đã được công bố?

Ông Đinh Kim Phúc: Trong quyển sách Hoàng Sa-Trường Sa: Luận Cứ & Sự Kiện, có nhiều tài liệu mới phát hiện đã củng cố thêm chứng cứ về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa cũng như góp phần phản biện quan điểm của các học giả Trung Quốc.

Thí dụ như tấm bản đồ thế giới có tuổi đời hơn 400 năm, đã được trưng bày tại thư viện Quốc hội Mỹ vào đầu năm 2010 do Matteo Ricci, một nhà truyền giáo người Ý, vẽ tấm bản đồ vào năm 1602 theo yêu cầu của vua Minh Thần Tông.

Điểm thứ nhất chúng ta cần đặc biệt chú ý, Ricci đã sáng tác tấm bản đồ thế giới đầu tiên bằng chữ Hán theo bản đồ được vẽ ở Châu Âu. Hiện nay tấm bản đồ nầy đã thất lạc, viên quan nhà Minh tên là Lý Chi Tảo đã dày công vẽ lại thành “phiên bản Lý Chi Tảo” với tên gọi là “Khôn Dư Vạn Quốc Toàn Đồ”.

Điểm thứ hai, trong bản của Lý Chi Tảo vẽ lại bản gốc của Matteo Ricci không có bốn chữ “Vạn Lý Trường Sa” là điều nên lưu ý hơn cả, chứng tỏ thời nhà Minh đã không nhận thức được quần đảo nầy là thuộc về mình hoặc không xem chúng thuộc về lãnh thổ của Trung Quốc thời bấy giờ.

Mặt khác, theo bản đồ của Ricci (phiên bản do Nhật Bản vẽ lại) vùng biển dọc theo bờ của lục địa Trung Quốc, nằm dưới dãy đảo nước Nhật Bản được ghi là “Đại Minh Hải” chứ không phải là biển Trung Hoa hay Nam Trung Hoa, và trong “Đại Minh Hải” nầy không bao gồm vùng biển Đông ngày nay và những hòn đảo trong khu vực này, chứng tỏ nhà Minh lúc bấy giờ đã không xem biển Đông và những đảo ấy là của mình. Sự thật nầy là bằng chứng bác bỏ mọi lập luận khiên cưỡng của các học giả Trung Quốc trong việc chứng minh những dãy đảo trên biển Đông là thuộc về chủ quyền “không có thể tranh cãi” của nước nầy, rằng đã được xác lập từ các đời nhà Hán, Đường, Tống, Minh …

Trong bản của Lý Chi Tảo vẽ lại bản gốc của Matteo Ricci không có bốn chữ “Vạn Lý Trường Sa” là điều nên lưu ý hơn cả, chứng tỏ thời nhà Minh đã không nhận thức được quần đảo nầy là thuộc về mình hoặc không xem chúng thuộc về lãnh thổ của Trung Quốc thời bấy giờ.

Ô. Đinh Kim Phúc

Một thí dụ khác, như Giáo sư Li Jinmin, Viện Nghiên Cứu Đông Nam Á tại Đại học Hạ Môn, trong bài viết Nguồn Gốc Và Sự Tranh Cãi Đang Diễn Ra Về Vấn Đề Biển Đông, đăng trên Beijing Review ngày 1 tháng Tám 2011, đã nhận xét rằng : “Pháp đã không kiểm soát quần đảo Nam Sa sau Chiến Tranh Thế Giới thứ II. Hơn nữa, không có tài liệu chứng minh việc chuyển giao giữa Pháp và Việt Nam. Ngoài ra, Việt Nam thừa nhận quần đảo Nam Sa và quần đảo Tây Sa là lãnh thổ Trung Quốc trong quá khứ. Vì vậy, dựa trên nguyên tắc estoppels (promissory estoppel:sự ngăn chận việc làm trái với lời hứa) của luật pháp quốc tế, chính phủ Việt Nam hiện nay nên tuân theo ghi nhận trước đó”.

Thanh Trúc: Thưa từ những luận cứ đó ý ông muốn nói rằng lý lẽ Trung Quốc đưa ra về chủ quyền của họ trên biển Đông là không đúng?

Ông Đinh Kim Phúc: Sự thật thì không phải như những gì mà các học giả lẫn chính phủ Trung Quốc thường rêu rao. Một số tư liệu mà tôi mới phát hiện gần đây như báo Le Journal ngày 21tháng Tám năm 1938, đã đưa tin: “Paris, 20 tháng Tám 1938, theo một công bố của Bộ Ngoại Giao Pháp chiều hôm qua, chính phủ Nhật Bản đã chấp nhận quan điểm của Pháp về việc chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa của quân đội Pháp. Công bố cũng nhắc lại rằng Nhật Bản đã từng tranh cãi về quyền chiếm hữu quần đảo này, một vị trí có tầm quan trọng trên tuyến đường biển giữa Trung Hoa và Đông Dương.

Quyết định của chính phủ Nhật đã được đón nhận tốt đẹp ở Paris và công bố cũng nói rằng với thiện chí song phương , tất cả những khác biệt về chính trị có thể sẽ được giải quyết – Transocean.

Hoặc như học giả Samuels đã nhận xét sự leo thang về thời gian trong việc tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên biển Đông: “Những tuyên bố của Trung Quốc trên các quần đảo Trường Sa bị suy yếu bởi một báo cáo 1928 của Ủy ban chính phủ Trung Hoa Dân Quốc cho biết các quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc” (thay vì đảo Hải Nam như trước đây?!) và “điều này ít ra cũng đã cho thấy rằng quần đảo Trường Sa không được xem như là lãnh thổ Trung Quốc tại thời điểm đó”.

Chúng tôi thấy rằng nhận xét của Samuels hoàn toàn phù hợp với bản đồ của Chính phủ Trung Quốc xuất bản năm 1925. Rất nhiều tài liệu mới được trình bày trong quyển sách này đã làm phong phú thêm nhiều sự kiện liên quan đếng Hoàng Sa-Trường Sa trong giai đoạn 1909-1945 cũng như trước đó.

Những tài liệu mới phát hiện được đã góp phần chứng minh một sự thật là chính quyền bảo hộ của Pháp ở Đông Dương đã tái xác lập chủ quyền của Việt Nam (để bảo vệ quyền lợi chính trị lẫn kinh tế của chính sách thực dân như trên đã có đề cập) trong thời kỳ đô hộ, đấu tranh bác bỏ lập luận của phía Trung Quốc, trước đây là Trung Hoa Dân Quốc của Quốc Dân Đảng, trong âm mưu bành trướng lâu dài của chủ nghĩa dân tộc Đại Hán mà lãnh hải hình lưỡi bò xuất hiện vào năm 1947 là một minh chứng hùng hồn nhất.

Khó khăn – thuận lợi

Thanh Trúc: Thưa ông Đinh Kim Phúc, những thuận lợi trong quá trình nghiên cứu của ông?

Ông Đinh Kim Phúc: Thuận lợi là lãnh đạo nhà trường nơi tôi đang công tác đã tạo mọi điều kiện cho tôi nghiên cứu về biển Đông. Tôi đã có hai đề tài nghiên cứu khoa học cấp trường đã được nghiệm thu và hiện nay tôi đang thực hiện đề tài thứ ba: “Phản Biện Quan Điểm Của Một Số Học Giả Trung Quốc Về Biển Đông”.

Hạn chế của tôi là ngoại ngữ nhưng tôi đã được sự giúp đỡ của nhiều học giả trong và ngoài nước cũng như nguồn tư liệu quý báu từ Thư viện Quốc Hội Mỹ, từ các kho lưu trữ ở Pháp, Nhật… mà các em bên Trung Tâm Dữ Liệu Hoàng Sa cung cấp.

Thanh Trúc: Thế thì bên cạnh đó ông có gặp sự khó khăn nào không?

Ông Đinh Kim Phúc: Khó khăn thì cũng không tránh khỏi. Khi tôi xin phép để đi dự Hội Thảo Hè ở Mỹ hồi năm 2010, một cán bộ an ninh đã hỏi lãnh đạo của tôi rằng “ông Phúc có bị bệnh tâm thần hoang tưởng hay không?”. Và hiện nay tôi thường được mời uống cà phê mà không phải tốn tiền.

Thanh Trúc: Xin cảm ơn ông Đinh Kim Phúc, tác giả cuốn sách nghiên cứu Hoàng Sa-Trường Sa : Luận Cứ & Sự Kiện.

Theo dòng thời sự:

Chiến lược quốc phòng mới của Hoa Kỳ chính thức chuyển trọng tâm về châu Á

Chiến lược quốc phòng mới của Hoa Kỳ chính thức chuyển trọng tâm về châu ÁPosted on Tháng Một 7, 2012 by | Để lại phản hồi

Trọng Nghĩa - Tổng thống Mỹ Barack Obama vào hôm qua 05/01/2012 đã đến Lầu Năm Góc để công bố chiến lược Quốc phòng mới của Hoa Kỳ. Hướng chủ đạo của chiến lược này là tinh giản lực lượng để duy trì được uy lực của quân đội Mỹ trên thế giới trong bối cảnh ngân sách quốc phòng bị giảm bớt. Trọng tâm chiến lược được công bố cũng chuyển dịch qua Châu Á – Thái Bình Dương.

clip_image001 

Tổng thống Obama tại Lầu Năm Góc ngày 05/01/2012. Reuters

Trong bản thông cáo báo chí, Nhà Trắng nhấn mạnh rằng đây là một bước chuyển quan trọng trong các mục tiêu chiến lược quân sự của nước Mỹ, thoát dần ra khỏi những cuộc chiến tốn kém tại Irak và Afghanistan để hướng tới một “trọng tâm mới trong tương lai”.

Phát biểu trước báo chí, Tổng thống Obama nhấn mạnh trước tiên đến việc quân đội Mỹ sẽ tăng cường sự hiện diện tại vùng Châu Á – Thái Bình Dương và sẽ nỗ lực đầu tư để nâng cao hiệu năng trong mọi lãnh vực, trong đó có năng lực tác chiến trong những môi trường bị đối phương tìm cách phong tỏa. Ông nói:

“Như tôi đã xác định tại Úc, chúng ta sẽ củng cố sự hiện diện tại vùng Châu Á – Thái Bình Dương, và việc tiết giảm ngân sách sẽ không tác hại đến khu vực trọng yếu này. Chúng ta sẽ tiếp tục đầu tư phát triển các quan hệ đối tác và liên minh thiết yếu, trong đó có NATO… Chúng ta sẽ rất đề cao cảnh giác, đặc biệt là tại Trung Đông…

Chúng ta sẽ có năng lực đảm bảo an ninh cho mình với một lực lượng quy ước trên bộ ít người hơn. Chúng ta sẽ tiếp tục từ bỏ các hệ thống đã lỗi thời tồn tại từ thời Chiến tranh Lạnh để có thể đầu tư vào các phương tiện mà chúng ta cần cho tương lai, bao gồm cả tình báo, giám sát, và trinh sát, chống khủng bố, chống vũ khí hủy diệt hàng loạt và khả năng hoạt động trong những môi trường mà các đối thủ tìm cách ngăn không cho chúng ta tiếp cận”.

Theo các nhà quan sát, dù Tổng thống Obama không hề nêu đích danh, nhưng rõ ràng là chiến lược quân sự mới của Hoa Kỳ nhắm vào Trung Quốc đang không ngừng tăng cường sức mạnh quân sự để thách thức vai trò cường quốc Châu Á Thái Bình Dương mà Hoa Kỳ đang nắm giữ. Những “môi trường” mà các đối thủ tìm cách ngăn không cho Hoa Kỳ tiếp cận được ông Obama gợi lên có thể được hiểu là biển Đông, mà Bắc Kinh đòi chủ quyền trên hơn 80% diện tích, và gần đây hơn là eo biển Ormuz mà Iran dọa phong tỏa.

Trung Quốc lẽ dĩ nhiên đã phản ứng ngay sau khi Hoa Kỳ tái xác định rằng Châu Á – Thái Bình Dương là ưu tiên chiến lược.

Cho đến chiều nay, chính quyền Bắc Kinh chưa lên tiếng về sự kiện này, nhưng Tân Hoa Xã, hãng tin chính thức của Trung Quốc, đã lập tức công bố một bài bình luận với lời lẽ thận trọng.

Theo Tân Hoa Xã, việc Hoa Kỳ muốn tăng cường trở lại sự hiện diện tại châu Á là một điều đáng hoan nghênh nếu được tiến hành một cách tích cực, không mang hơi hướm của tâm lý thời Chiến tranh Lạnh. Theo tác giả bài bình luận, trong trường hợp đó, sự hiện diện của Mỹ sẽ không chỉ có lợi cho sự ổn định và thịnh vượng trong khu vực, nhưng còn tốt cho cả Trung Quốc.

Tân Hoa Xã đã lưu ý rằng “khi tăng cường sự hiện diện quân sự của mình tại Châu Á – Thái Bình Dương, Hoa Kỳ không có hành động thị uy”, vì điều đó chỉ phá hoại thay vì củng cố hòa bình.

T.N.

Nguồn: Viet.rfi.fr

HƯỚNG DẨN CÁCH GHI DANH VÀO PALTALK

HƯỚNG DẨN CÁCH GHI DANH VÀO PALTALK Tất cả những người có máy điện toán (computer), có internet và có microphone đều có thể tham gia vào sinh họat trong các diễn đàn Paltalk. Trước hết Quí bạn vào địa … Continue reading